Hôm nay, 20/09/2019

Trang chủ   l  Gửi bài   l  Hướng dẫn  

Tìm kiếm

Trang chủ

Giới thiệu

Thành viên CLB

Tác phẩm

Trao đổi

Bếp núc văn chương

Chuyện bên lề

Người truy cập thứ :
345360

 
 

 

Thơ Phạm Thị Sâm

 

Năm sinh:           1925

Chánh quán:        Diễn Hoa, Diễn Châu, Nghệ An

Trú quán:            Hà Nội

Tác phẩm:

-   Nắng thu (thơ), Nxb Văn hoá dân tộc 1998

-   Quê hương (thơ in chung), Nxb Văn hoá dân tộc 1996

-   Thăng Long (thơ in chung), Nxb Văn học 1996

-   Thăng Long (thơ in chung), Nxb Văn học 1997

-   CLB Thăng Long 1978-1998 (thơ văn in chung) 1998

-   Bầu trời và Cánh sóng (thơ in chung), Nxb Lao động 2004

-   Văn thơ Bưu điện (văn thơ in chung), Nxb Thanh niên 2005

-   Có thơ đăng báo ở Nghệ An và Hà Nội

-   Được giải thưởng thi thơ quận Đống Đa 1996, quận Cầu Giấy 2002.

 
 
          Thăm mộ cụ Hoàng Thị Loan

 

                   Đường dài một chuyến thăm quê,

                   Xa xôi, lòng vẫn nhớ về cố hương.

                   Thành Vinh, xứ Nghệ yêu thương,

                   Rộn ràng người đến, chật đường xe qua.

 

                   Đường lên quê Bác xa xa,

                   Mây vờn Đại Huệ[1], là là khói sương.

                   Bao đoàn khách của thập phương,

                   Thành tâm đến thắp nén hương... cúi đầu.

                   Lắng nghe từng ý từng câu,

                   Từng trang lịch sử khổ đau của Người,

                   Nuôi chồng ăn học tới nơi,

                   Nuôi con, con đã nên người lừng danh.

                   Đôi vai gầy gánh một mình,

                   "Cái khung cửi nhỏ" nặng tình nước non...

                   Núi cao cây lá xanh rờn,

                   Ví như đức độ công ơn của Bà.

 

   
                              Bác đã về quê

 

                             Thành Vinh đỏ rực màu cờ,

                   Ngày vui đón Bác, ước mơ đã thành.

                             Hàng người nô nức vây quanh,

                   Cờ băng phất phới, thắm tình Nghệ an.

                             Bác ơi! Có biết chúng con,

                   Mừng mừng, tủi tủi, nước non nhớ Người.

                             "Núi Hồng" ngóng đợi phương trời,

                   "Sông Lam" thao thức ơ... hời... đò đưa.

                             "Hoàng Trù" vẳng tiếng thoi xưa,

                   "Kim Liên" sen nở, câu thơ ân tình.

                             Trên "Đại Huệ" một mình, Mẹ nhớ

                   Con yêu thương xa xứ... bồi hồi!

                             Từ nay Bác đã về rồi,

                   Thân thương Bác đứng giữa trời quê ta.

 
 

                            Vườn quả quê nhà

 

                             Bao kỷ niệm của thời thơ bé

                   Bên người thân cha mẹ yêu thương

                             Mái nhà tổ ấm quê hương

                   Đã theo suốt cả chặng đường ta đi

                             Hàng dừa xanh thầm thì như gọi

                   Vườn cau cao ngóng đợi chờ ta

                             Xum xuê vườn đẹp quê nhà

                   Hồng, chanh, chuối, bưởi, cam, na trĩu cành

                             Hàng ngày, vào buổi bình minh

                   Sương đêm còn đọng trên cành na tươi

                             Ta ra hái quả chín muồi

                   Mùi thơm vị ngọt ấm hơi quê nhà

                             Bao năm đã phải rời xa

                   Vườn cây trĩu quả... lòng ta nhớ hoài.

 

 

 

             Lời người lính Mỹ[2]

 

                  Tôi nhận Mẹ của đối phương là Mẹ

                  Chị của tôi, Bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm

                  Tuy xa xôi mà nay lại rất gần,

                  Tôi đã có một gia đình người Việt.

 

                  Thuỳ Trâm chị người anh hùng nữ kiệt!

                  Nhớ những ngày gian khổ đã từng qua

                  Nhìn mộ phần mà hai mắt lệ nhoà

                  Bom đạn Mỹ đã thiêu đi tất cả!

                  Tôi đã biết trong âm u bệnh xá,

                  Giữa rừng sâu bao lần Chị cứu thương,

                  Tuổi thanh xuân Chị hăng hái lên đường,

                  Đã cống hiến trọn đời cho đất nước!

                  Rời Hà Nội tôi bùi ngùi cất bước,

                  Những phút giây thật bịn rịn làm sao,

                  Buổi chia tay lòng xúc động nghẹn ngào.

                  Hương hồn Chị linh thiêng xin hãy biết:

                  "Tôi em Chị, tôi đã là người Việt.

                  "Nhật ký thiêng" hãy chứng giám cho tôi

                  Cựu chiến binh của nước Mỹ xa xôi!"

 

                                                                      

                 Một thoáng Tây Hồ

 

                Hơn sáu mươi năm lại đến đây

                Đầu hè vãn cảnh đẹp hồ Tây.

                Gợi lên kỷ niệm thời son trẻ,

                Trên chiếc thuyền bơi[3] uyển chuyển tay.

 

                Tôi nhớ xưa kia đến chốn này,

                Tóc thề áo trắng gió tung bay,

                Cầm chèo khua nước quanh hồ rộng,

                Cùng bạn vui đùa má đỏ hây.

 

                Mặt nước Tây Hồ gợn sóng xanh

                Du thuyền ngồi tựa ngắm trời hanh

                Ráng vàng rực rỡ hoa chen lá

                Ngói đỏ, lầu cao... gió mát lành.

 

                "Trấn Quốc" chuông chùa văng vẳng xa.

                "Nghi Tàm" nhộn nhịp gánh hàng hoa.

                Nỗi niềm du khách bâng khuâng nhớ

                Một thoáng Tây Hồ... nhẹ lướt qua.

 

 

                            

 



[1] Mộ cụ Hoàng Thị Loan thân mẫu Bác Hồ trên núi Đại Huệ Nam Đàn Nghệ An

[2] Lời của Frederic

[3] Thời còn là học sinh (năm 1942) tôi đã cùng các bạn bơi.

Các tin, bài khác:

 

Bài mới

  Tiểu phẩm

  Thơ

  CHIẾU RIỆU THU

  Chùm thơ Võ Chí Trường

  CHÙM THƠ VÕ CHÍ TRƯỜNG

  CLB sinh hoạt đầu xuân

  Chùm thơ tháng 9&10.2018

  Chúc mừng Ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3

  Sự thành công trên cả mong đợi

  Chùm thơ T5+6.17

3M
hssv
Web gia đình
 

Designed by Web division, VDC1